Một người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm, con lừa bị rơi xuống cái giếng khô cạn và đau đớn kêu la thảm thiết. Sau khi bình tĩnh đánh giá tình hình, vì thương cho con lừa, người nông dân đã quyết định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn. Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa tội nghiệp.
Góc tâm hồn
Câu chuyện về con lừa
Hẹn Hò Trên Lúa
Nhìn thấy chị lần đầu khi mình trèo lên cửa sổ. Mảnh ruộng xanh ngằn ngặt, thằng nhỏ tám tuổi không phân biệt được kia là cỏ non hay mạ non. Chị ngồi trên con trâu này, chân gác lên con trâu kia, nón màu cỏ khô, lắc lư như đang hát. Không mặt không tuổi tác, nhìn từ chỗ mình, chị chỉ to hơn con thỏ. Từ hôm đó, mình không còn bắt thằn lằn chẹt chúng dính vào bàn học để nói chuyện chơi. Mình đã có chị rồi.
Em nợ người một chiếc lá diêu bông
Hôm qua đi xem văn nghệ, bị bất ngờ vì câu chào “Tóc em dài thật đấy, thời nay tóc dài như em hiếm lắm nghe!”. Càng bất ngờ hơn vì người phát ra câu nói đó lại mặc bộ quân phục giống với màu áo đã từng rất quen trong mắt em thuở nào.
Vị Ngọt Cho Một Chiều Nhạt
Hà Nội dạo này tiết trời thất thường. Làn gió nhẹ thoảng qua không giảm bớt được cái oi nóng trời chiều, chả đủ xoa dịu càm ràm, bực bối đang phát tán khắp cơ thể. Chiều nay mệt mỏi, lại tìm đến nhạc trữ tình như thú vui quen thuộc đã được định hình.
Túi gạo của Mẹ
Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.
Các bài viết khác...
Trang 1 trong tổng số 6





